Thực ra là vì tôi không có đủ dũng cảm để nhìn em tay trong tay với người khác, tôi phải trốn ánh mắt thân thương, trốn nụ cười trong trẻo và cả giọng nói ấm áp của em. | |
| Cả tôi và em cùng học một lớp đại học. Tôi chỉ là thằng nhà quê may mắn được trọ trong kí túc xá, còn em là tiểu thư có nhà Hà Nội có xe riêng và còn nhiều điệu kiện hơn nữa! Kì thứ nhất của đời sinh viên với tôi trôi qua không có gì đặc biệt... Ngày giáng sinh năm ấy, tôi lặng lẽ ngồi một mình trong kí túc xá mặc dòng đời trôi tự an ủi mình bằng những chồng đống bài tập cần phải làm. Cả kì học ấy trôi qua ấn tượng duy nhất của tôi về em là lần em đã được điểm cao nhất lớp trong một bài kiểm tra. Trường tôi là một trường đại học theo chế độ tín chỉ, sang kì thứ hai năm học đầu tiên tất cả các sinh viên đều tự mình đăng kí lấy lịch học, tình cờ em và tôi học cùng một số môn. Trong lớp học vì toàn người lạ nên không có gì khó hiểu khi tôi và em có thể dễ dàng bắt chuyện. Ngày 8/3 đến, tôi nửa đùa nửa thật mời em đi chơi buổi tối ấy, bất ngờ cho tôi em đồng ý. Lần đầu trong đời tôi - một thằng nhà quê đích thực có thể mời em một cô gái đi chơi suốt buổi tối. Quà tặng em là một bức tượng chú lợn cái biệt danh ngộ nghĩnh mà em và tôi dành cho nhau chỉ sau một thời gian ngắn nói chuyện .
Kì thứ hai học đại học thì gia đình chúng tôi gặp chuyện buồn – đấy là sự ra đi của bố tôi! Tôi hụt hẫng chẳng biết làm thế nào, em gọi điện nhắn tin an ủi tôi và nhất là em đã không quản ngại đường xa đến đưa bố tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng. Ngày ấy tôi không thể nhìn thẳng vào mắt em, tôi như thấy mình nợ em nhiều, nhiều lắm.
Tôi không có đủ dũng cảm để nhìn em tay trong tay với người khác... Sau đó không bao lâu tôi phải lên Hà Nội tiếp tục con đường mình đã chọn. Có lẽ trong những ngày đầu sau sự ra đi của bố, tôi quá hụt hẫng và trống vắng. Tôi lao vào học tiếng Anh trong suốt những ngày hè còn lại mà như quên mất em… Sau đó là một tháng liền tôi không nhắn tin cũng không gọi điện cho em. Chỉ có điền sau một tháng ấy, một ngày thu đẹp trời của Hà Nội, tôi tình cờ gặp lại em trong bộ trang phục quen thuộc. Em cười với tôi một nụ cười hồn nhiên như bao lần em vẫn cười, nụ cười ấy tiếng nói ấy mà sao giờ tôi muốn nghe thế, tôi thèm khát thế. Năm học thứ hai bắt đầu, chúng tôi cùng trải qua một tháng tập quân sự ở nơi xa. Nơi ấy trời ban ngày nóng như chảo lửa, đêm lại lạnh buốt như kim châm. Em nói phòng của em nằm ở hướng gió lại trên tận tầng 4 nên nhiều đêm em không thể ngủ. Cơ hội tốt trải ra trước mắt, tôi ngay lập tức đưa cho em chiếc chăn của mình, cho dù sau đó thứ duy nhất sưởi ấm tôi mỗi đêm nơi ấy, chỉ là chiếc chăn chiên mỏng manh được phát nhưng chưa bao giờ kể từ lúc quen em tôi thấy hạnh phúc như thế. Kết thúc khóa học quân sự cả nhóm rủ nhau đi chơi buổi tối. Tôi như mơ hồ thấy điều gì không bình thường khi em đi cùng một người con trai lạ mặt dù tối hôm đó tôi và em vẫn nhắn tin vui vẻ với nhau. Nhưng tôi tin tình cảm của em vẫn dành cho tôi. Hàng tối tôi và em vẫn chat với nhau bình thường, vẫn nói với nhau đủ những chuyện trên trời dưới biển nhưng chủ đề lớn nhất đương nhiên vẫn là chuyện học hành vì cả tôi và em cùng là những người cùng rất quan tâm đến sự nghiệp của bản thân. Ngày cứ ngày lặng lẽ trôi qua, một mùa Noel nữa lại về cả nhóm lại rủ nhau đi chơi, chiều hôm ấy em cứ nói rủ bạn trai đi chơi cùng, tôi chỉ mỉm cười trong lòng cho rằng em đang trêu tôi thôi vì những người trong nhóm ai cũng biết ít nhất tình cảm tôi dành cho em đã từ lâu nhiều hơn tình bạn đơn thuần. Nhưng khi đến nhà thờ, lớn lúc đó trời đã tối và có phần se lạnh, em nhận được một cuộc gọi và vội vã ra đi… Mọi người trong nhóm đều nói rằng bạn trai em gọi đi chơi. Em biết không? Lúc đó tôi chỉ muốn ngã khụy xuống nơi thánh đường… vì sao vậy em? Chẳng nhẽ những gì tôi dành cho em là không xứng đáng hay sao? Sao em phải vội vã ra đi như thế? Lúc ấy, em có quay lại nhìn tôi… còn tôi như đang tan nát cõi lòng đứng nhìn theo bước chân em! Cả lũ cứ lần lượt tách dần cho đến khi chỉ còn tôi với một người bạn nữ chơi khá thân với em. Người ấy nói với tôi: “Hai người ấy thân nhau lâu rồi có lẽ chỉ chưa chính thức thôi cậu à! Chán quá! Cũng tại cậu chần chừ quá đi”. Em biết không? Tôi nghe câu nói ấy mà chỉ muốn khóc nấc lên thôi, khóc như một đứa trẻ con, khóc như bao giờ được khóc nhưng tôi không thể... Tôi là người rất quan tâm đến sự nghiệp, tôi cũng muốn nói thẳng với em tình cảm mà xưa nay chưa một lần dám nói và chỉ cần thi xong học kì thôi tôi sẽ làm công việc ấy!
Tôi phải trốn ánh mắt thân thương, trốn nụ cười trong trẻo và cả giọng nói ấm áp của em. Có lúc, tôi tưởng tượng trong đầu hình ảnh em đỏ bừng mặt nhìn tôi và lại mỉm cười thân thương như ngày nào. Nhưng bây giờ tất cả chỉ là một màu xám cùng nỗi buồn mênh mang… Về đến nhà tôi như kẻ vô thức gọi điện cho em, em nói mình đang ở ngoài công viên. Một đôi trai gái ở ngoài công viên trong một buổi tối Noel lãng mạn, tôi còn biết nghĩ gì đây? Tôi đã hiểu hết… Xưa nay tôi chỉ như kẻ mộng du không hiểu được mình đang ở đâu? Không hiểu nổi em để giờ đây phải một mình ôm nỗi đau của kẻ thất tình. Việc cuối cùng tôi làm cho em trong cả buổi tối ấy là lau nước mắt và đem món quà giáng sinh mà tôi đã chọn đến tận nhà em để gửi. Nhưng vì sao vậy? Em đi với người con trai ấy cả buổi tối sao em vẫn nhắn tin hỏi thăm tôi đã về đến nhà chưa vậy? Tôi không tin em là mẫu con gái lẳng lơ, một trái tim có nhiều hình bóng nhưng tôi thật sự hoang mang khi em lại làm vậy. Khi em đến kí túc xá, em gọi tôi xuống nói có việc muốn gặp nhưng vì không muốn xuống nên tôi phải nói dối em rằng, mình đang có việc bận! Thực ra là vì tôi không có đủ dũng cảm để nhìn em tay trong tay với người khác, tôi phải trốn ánh mắt thân thương, trốn nụ cười trong trẻo và cả giọng nói ấm áp của em. Khi em về đến nhà và nhận được món quà mà tôi tặng, em nhắn tin cho tôi với thái độ vô cùng ngạc nhiên khi nhận được nó. Tối ấy khi em online, tôi phải cố tránh nói chuyện thoái thác vì đang bận tiếp bạn. Dường như em cũng biết và nói không hiểu lại gây ra chuyện gì như bao lần em và tôi không thể nói chuyện với nhau. Tôi cố gắng nói chuyện như chưa có gì xảy ra cả nhưng dường như vì thế lại càng khiến em xa tôi hơn. Đã nhiều ngày tôi và em không liên lạc với nhau. Tôi đang cố xóa hình ảnh của em trong tim tôi biết sẽ khó lắm để quên đi mối tình đầu nhưng tôi nhất định sẽ làm được. Tôi muốn nói với em lời cuối là câu cảm ơn! Cảm ơn em vì những nụ cười em đã mang đến đời tôi, cảm ơn em vì những kỉ niệm đẹp sẽ đi cùng với tôi suốt quãng đời còn lại và hơn hết cảm ơn em vì đã cho tôi biết thế nào là cảm giác yêu thương... chỉ tiếc rằng giờ đây tôi đang phải trải qua những giây phút đau khổ. Em đã xa tôi rồi... giờ tôi chỉ còn biết chúc hai người được hạnh phúc bên nhau đến trọn đời trọn kiếp. Và em biết không? Nếu có một ngày nào đó dù tôi không muốn em bị phụ bạc thì xin em, em hãy trở về bên anh... Anh sẽ luôn dang rộng vòng tay đón em trở về như lời hứa của tôi ngày nào : "Dù thế nào chăng nữa tôi vẫn sẽ luôn ở bên em, em nhé!”. Theo: 24h | |

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010
Trốn chạy tình yêu!
Người đăng:
Hot Việt Nam
vào lúc
00:13
Nhãn:
Giáo Dục Giới Tính,
Tâm sự
Giáo Dục Giới Tính,Tâm sự
2010-01-14T00:13:00+07:00
Loading related posts... 

Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



1 nhận xét:
Thang` hen`..!
Đăng nhận xét